Thứ Ba, 16/04/2024, 21:26

Ngày xuân, kể chuyện mua và chơi tranh nghệ thuật

Xem thêm

Việc mua tranh, chọn tranh nghệ thuật thực ra rất cần một “đường dẫn”, có lẽ là khác và khó hơn mua, cảm nhận, đánh giá giá trị của đồng hồ hoặc xe ô tô…

Tác phẩm “Mèo yêu”, sơn mài, 80 x 90 cm, họa sĩ Đinh Quân.

Tranh nghệ thuật gần đây là 1 chủ đề nóng bỏng, rất nhiều người quan tâm và giá tranh tăng chóng mặt.

Khi có cơ hội chia sẻ với đồng nghiệp đối tác là các Tổng giám đốc, các chủ công ty, tôi nhận được một câu hỏi rất thú vị: Con đường nào dẫn tới việc anh chơi và mua tranh, hay kinh doanh tranh?

Tác phẩm “Mừng năm Dậu 1”, chất liệu sơn dầu, 160 x 90cm, 2016, họa sĩ Lê Võ Tuân.

Khi hơi thân thiết hơn, nhiều người bộc bạch với tôi là là họ thích nhưng họ chưa hiểu,  chưa tự tin với tranh với nghệ thuật, và đặc biệt là họ không biết mua thế nào cho “đúng” 1 bức tranh.

Đôi khi đấy là việc khá tế nhị và họ chỉ hỏi hay tư vấn ở những nơi mà họ tin cậy.

Đúng là trong suốt quá trình học từ cấp 1 đến đại học của chúng ta (nếu không học ở các trường nghệ thuật), nghệ thuật luôn được coi là thứ yếu và chưa được đặt ra đúng giá trị.

Cho nên khi xã hội phát triển hơn, dân trí nâng cao, nhiều người đã yêu và trọng nghệ thuật hơn, thì việc muốn kết nối, mua hay trao đổi 1 tác phẩm nghệ thuật vẫn không dễ dàng.

Giá tranh đẹp thì cao và không biết mua thế nào cho đúng, đại đa số mọi người muốn mua tranh đều có chung băn khoăn ấy.

“Khi tôi treo các bức của Tuân lên và ngắm một mình, tôi thường liên tưởng đến tranh dân gian Đông Hồ. Và tôi cũng nhìn thấy sự hiện đại hay ảnh hưởng của một vài họa sỹ lừng danh trên thế giới” (Phan Minh Thông). Ảnh: Tác phẩm “Mừng năm Dậu 2”, sơn dầu, 160 x 90cm, 2016, họa sĩ Lê Võ Tuân.

Thực tế khi thế giới phẳng và kinh tế phát triển giúp rất nhiều các bạn trẻ trở nên tự chủ tài chính, họ có tiền, sở hữu nhà cửa đẹp. Và hơn nữa họ tiếp xúc, va chạm với rất nhiều các quản lý, nhân sự cao cấp là các ông chủ của các công ty trong khu vực và trên thế giới. 

Có lẽ họ cũng nhận ra rằng không phải rất nhiều mà đại đa số những người quản lý cao cấp này, các ông chủ đều sưu tập tác phẩm nghệ thuật.

Câu hỏi là tại sao ở nước ngoài như Singapore, Indonesia, Hồng Kong… các nhà quản lý đều mua và họ cảm thấy tự hào khi sở hữu các tác phẩm nghệ thuật và rất nhiều trong số họ mua tranh của các họa sĩ Việt Nam?

Điều đó có tác đến các bạn quản lý, các Tổng giám đốc doanh nghiệp hay các ông chủ công ty…, hay chỉ đơn thuần họ nhìn tranh như một tài sản hàng hóa đầu tư, nhìn thấy tranh tăng và cũng muốn mua?

“Ngay cả trong những bức tranh đậm dấu ấn và cảm xúc khơi gợi từ tranh Đông Hồ, Tuân cũng có một cách thức biểu đạt bằng màu sắc, bố cục, hình thể mới, vừa suy tư vừa đầy hân hoan chào đón, như sự đợi mong hoặc thay cho lời chúc may mắn” (Phan Minh Thông). Ảnh: Tác phẩm “Mừng năm Dậu 3”, sơn dầu, 160 x 90cm, 2016, họa sĩ Lê Võ Tuân.

Việc mua tranh, chọn tranh nghệ thuật thực ra rất cần một “đường dẫn”, có lẽ là khác và khó hơn mua, cảm nhận, đánh giá giá trị của đồng hồ hoặc xe ô tô. Câu chuyện sưu tầm tranh của tôi cũng có điểm xuất phát như mọi người.

Lúc đầu tôi cũng y hệt như vậy, cũng lúng túng và không biết bắt đầu từ đâu. Hơn 10 năm trước tôi xây nhà và có một mảng tường phòng khách rất đẹp và tôi nghĩ mình phải mua một bức tranh gốc để treo. May mắn tôi được bạn bè giới thiệu ra phòng tranh quận 1, và ở đó tôi được tư vấn.

Lần đầu tiên tôi mua một tác phẩm của họa sĩ Mai Xuân Oanh. Đến giờ tôi vẫn nghĩ đó là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của Mai Xuân Oanh. Tôi nghĩ mình đã rất may mắn với bắt đầu như vậy.

Sau đó tôi được giới thiệu tranh đắt tiền của  họa sĩ Trần Lưu Hậu và nó đắt gấp 5 lần tranh của họa sĩ Mai Xuân Oanh, dù nhỏ hơn, làm tôi không thể tin được và thế là tôi đi về dù rất thích bức đó.

“Những bức tranh Gà lần đầu tiên tôi thấy rất ngộ nghĩnh nhưng càng xem thì càng thấy đó là hình tượng hóa những lời chúc an lành” (Phan Minh Thông). Ảnh: Tác phẩm “Mừng năm Dậu 4”, sơn dầu, 160 x 90cm, 2016, họa sĩ Lê Võ Tuân.

Ngày hôm sau tôi quay lại thì bức đó đã bị bán rồi. Tôi rất tiếc nhưng cũng không biết làm sao. Thế là tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn và bắt đầu mua tranh đắt tiền vì thấy thị trường này bán khá tốt.

Khi tôi mua thì tôi thấy là mình phải thích bức đó, thích tác phẩm đó và tên tuổi của tác phẩm cũng là 1 vấn đề lựa chọn nhưng mấu chốt phải rất thích tác phẩm.

Sau này có một điều khiến tôi mua tranh nhiều hơn, đó là khi tôi chia sẻ với các khách hàng nước ngoài của tôi về các bức tranh mà tôi sưu tập, thì có nhiều người nước ngoài rất thích và lập tức muốn mua các tác phẩm đó, trong đó có những bức của họa sỹ trẻ, và cũng có nhiều bức của các danh họa Việt Nam rất đắt tiền.

Điều này càng thôi thúc tôi đầu tư vào tranh với nhận thức đó là 1 món hàng nhiều khi bán khá dễ dàng.

Sau 10 năm, tranh của họa sĩ Trần Lưu Hậu đã tăng hơn 7 lần. Nếu bạn xem đấy là một công việc đầu tư, thì phải nói là đầu tư thành công.

Tác phẩm “Vượt lên tất cả”, sơn dầu nước trên toan, 100 x 200cm, 2022, họa sĩ Đặng Phương Việt.

Tuy nhiên, hơn cả đầu tư, tôi có niềm đam mê mỗi ngày. Có lẽ là giá trị đầu tư khiến tôi say đắm với tranh hơn. Hoặc có lẽ việc say đắm với tranh nghệ thuật cho tôi cảm nhận giá trị hơn cả các giá trị từ những con số.

Nhiều bạn bè sau này hỏi tôi là sao tôi lại tự tin giới thiệu hay nói chuyện về tranh như vậy, có phải tôi có nhiều kiến thức hội họa hay không?

Hay tôi có biết vẽ không và nếu biết vẽ có đẹp không? Không chỉ bạn bè đối tác hỏi tôi mà tôi cũng hỏi mình như vậy; khiến chính tôi phải đi tìm hiểu rằng điều gì giúp mình có thể nói say sưa về các tác phẩm nghệ thuật.

Khi bạn yêu tác phẩm, nhìn thấy vẻ đẹp của nó và không bị tác động thì đó là điểm tựa lớn của bạn. Ảnh minh họa: Phúc Sinh Gallery.

Câu trả lời là tuy tôi không có nhiều kiến thức về hội họa cũng không biết vẽ, nhưng cái mà làm tôi tự tin có lẽ là thưởng thức hội họa.

Đó dường như cũng là món quà lớn của cuộc sống, tôi có cảm nhận rất tốt về vẻ đẹp các bức tranh, và khi tôi xem thì ít khi tôi bị tác động xung quanh và tôi thường biết sâu sắc mình thích cái gì. Khi bạn yêu tác phẩm, nhìn thấy vẻ đẹp của nó và không bị tác động thì đó là điểm tựa lớn của bạn.

Bạn không phải lên gân hay giả vờ yêu thích, mà tất cả sự yêu thích là sự thật từ con người bạn thì đó là điểm tựa lớn vì những cái đó không giả vờ được, tình yêu nghệ thuật nó toát từ con người bạn, mà nhiều khi những người xung quanh nhìn thấy rõ không cần bạn cất tiếng.

Hơn nữa tôi bỏ rất nhiều tiền vào việc sưu tập cũng là một minh chứng cho tình yêu mà không cần nói nhiều lời.

Tác giả cùng tranh “Tự tại trong tâm thức”, sơn dầu nước trên toan, 160 x 210cm, 2022 của họa sĩ Đặng Phương Việt.

Tôi có một may mắn là kết nối nhiều người chơi tranh và thật tuyệt vời cũng như tôi họ khám ra 1 sở thích mà phải nói điên rồ vì sau khi mua những bức tranh đầu tiên thì tiếp tục mua tranh và tiêu rất nhiều tiền.

Nhưng hơn hết họ khám phá trong người họ có 1 nơi mà nhiều năm không lộ diện là cảm nhận về vẻ đẹp, tình yêu nghệ thuật hay các bức tranh nghệ thuật mà nếu không có dịp hay điều kiện khơi ra thì gần như chúng ta không thức tỉnh điều này.

Như tôi đã nói ở phần trước nhiều năm đi học chúng ta cũng không đánh giá cao nghệ thuật đúng với sức quan trọng của nó, khi chúng ta đi làm công việc và cuộc sống cho chúng ta những trải nghiệm và đâu đó chúng ta có cơ hội khơi gợi mở ra những niềm vui những sự yêu thích với tác phẩm nghệ thuật và với các bức tranh.

Vậy đấy, đường dẫn của tôi đến với các tác phẩm nghệ thuật là như vậy. Nếu bạn xây nhà, văn phòng hay nhà bạn đang có mảng tường mới, hãy bắt đầu mua các bức tranh gốc của các họa sỹ mà bạn thấy đẹp.

Không cần phải đắt tiền mà đầu tiên đó phải là các phẩm mà bạn thấy thích, yêu nó. Mua và mang về treo trên tường, bạn sẽ thấy căn nhà trở nên tuyệt vời biết bao. Từ đó bạn sẽ thấy rất nhiều sự khác biệt! 

Theo diendandoanhnghiep.vn

 

Bài viết mới